Pháp Trường Thai Nhi

Nội Dung

Trước khi bày tỏ cảm tưởng của mình về việc “GIẾT NGƯỜI TRONG BỤNG MẸ” (qua bài thơ “Pháp Trường Thai Nhi”), tôi xin kể câu chuyện về việc “muốn phá thai”, nêu lên tấm lòng của những người “mẹ bất đắc dĩ” và lập trường của Giáo hội Công giáo về việc chống phá thai như sau:

Muốn phá thai

Thiếu phụ nọ ẵm một đứa bé, bước vào phòng mạch bác sĩ và nói: “Con tôi chưa đầy 1 tuổi! Vậy mà tôi đang mang bầu. Đẻ dày khổ lắm! Tôi không muốn… Xin bác sĩ làm ơn giải quyết giúp tôi cái nợ rắc rối này.”

Bác sĩ trả lời: “Có cách tốt hơn để giúp bà như sau: Tôi giết đứa con bà đang ẵm! Giết đứa trong bụng bà hay đứa mà bà đang ẵm thì cũng là giết. Vả lại, giết đứa trong bụng còn nguy hiểm cho bà hơn!”

Nói xong, bác sĩ lấy con dao nhỏ, bảo thiếu phụ đặt đứa bé lên vế bà, hướng đầu nó về phía ông ta. Thiếu phụ liền nổi giận và la lên: “Đồ tên khốn nạn, sát nhân!”

Như vậy, bác sĩ đã thành công vì đánh động được lương tâm của người mẹ đã nghĩ đến bản thân mình hơn là sinh mạng của thai nhi vô tội!

Tấm lòng người mẹ bất đắc dĩ

Nhiều phụ nữ người Ấn Độ mang thai mướn vẫn thấy xót xa khi “phải trả con mang nặng, đẻ đau” cho vợ chồng không có khả năng sinh sản mà phải “mướn người đẻ thay!”

Lập trường của Giáo hội Công giáo về Sự Sống

Theo Thông điệp “Evangelium Vitae” (Tin Mừng Sự Sống, năm 1995) của Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II, phá thai là vi phạm Đạo đức Y khoa vì đó tội sát nhân, huỷ diệt Sự Sống! Thai nhi là người “vô tội, vô phương tự vệ”!

Đức Thánh Cha và nhiều quốc gia đều lên án nạn diệt chủng, việc bài Do Thái… Nhưng nhiều chính khách, bác sĩ, nhà trí thức… khác lại ủng hộ việc phá thai vốn là tội giết người. “Quyền giết người” hàng loạt như thế lại được khuyến khích, được bảo vệ, và còn được đem ra làm đề tài hấp dẫn cử tri. Rất nhiều người Mỹ Công giáo đã không bỏ phiếu cho ông Kerry vì ông ta ủng hộ việc phá thai. Đó là một trong những lý do khiến ông thất cử như Đức Tổng Ngô Quang Kiệt đã nhận định trong bài giảng mới đây tại Tu viện Châu Sơn.

Đức cố Giáo hoàng Gioan Phaolô phát biểu: “Làm sao còn có thể bàn đến nhân phẩm khi mà mình lại giết những người yếu nhất và vô tội nhất? Nhân danh công lý nào mà mình kỳ thị đến độ bất công đối với những con người như thế bằng cách tuyên bố rằng một số người này thì đáng được bảo vệ, còn những người kia thì bị từ chối quyền sống?” (Evangelium Vitae, số 20).

Bác sĩ thường hỏi kỹ người mẹ muốn phá thai vài câu… Ông ta và người mẹ ấy “không hỏi được” đứa bé trong bụng, nhưng vẫn thừa biết rằng “cháu” đang ung dung, tự tại nơi CUNG LÒNG của người cưu mang mình. Nếu mẹ của ông Philipp Rösler đã giết “ông” từ trong bụng của bà thì làm gì bây giờ nước Đức có Phó Thủ Tướng kiêm Bộ trưởng Kinh tế và Chủ tịch Đảng FDP là người Việt da vàng, mũi tẹt! Có không ít người là con rơi, con ngoại hôn, con nuôi, con lượm mà vẫn lãnh đạo guồng máy của một quốc gia, làm tướng, làm nhà bác học hay tu sĩ, linh mục! Trên thế gian này, thiếu gì những chính khách có “lý lịch” như thế!

Ở Đức, chỉ đưa tay chạm nhẹ người phạm lỗi gì đó thì liền bị người ấy mắng ngay: “Không được đụng đến tôi!” Còn Đức Giáo Hoàng đương kim lên tiếng chống phá thai, tức là “đừng đụng đến nhân quyền của thai nhi” thì nhiều chính khách “bị ngài đụng” bèn lên tiếng chỉ trích ngài!

Tôi đã đọc nhiều bài viết về “Nghĩa trang thai nhi” ở Việt Nam, chẳng hạn:

  • “Nghĩa trang Đồng Nhi ở Nha Trang” do một nhóm người Công giáo lập nên. Bài này có đoạn như sau: “Theo một tài liệu của Bệnh viện Đại học Y dược TP. HCM thì trong 8 tháng đầu năm 2005, chỉ riêng bệnh viện này thôi đã giải quyết 6.055 ca. Có lẽ vì tình trạng nạo, phá thai ngày càng nhiều nên chuyện giải quyết các thai nhi một cách nhanh, gọn ở các trung tâm là: sau khi nạo, hút thai nhi, rồi bỏ vào bịch nilông, đem vứt bỏ vào đống rác” (Trích từ Trang Đất Việt - Phương Anh, phóng viên Đài RFA).

  • “Lặng người ở nghĩa trang hàng vạn thai nhi” (ở Huế, có 42.000 thai nhi bị giết).

  • “Những cuộc an táng rùng rợn lúc nửa đêm”, được đăng trên một số trang mạng, kể lại nghĩa cử của một giáo dân ở Nghĩa Thắng, Nghĩa Hưng, Nam Định, đã đi nhặt hay tình cờ vớt được thai nhi, có đoạn thế này: “Ông phục kích tại đây thì phát hiện một người đàn bà ném những túi đen xuống sông vào chiều tối. Người đàn bà này vốn là bác sĩ, đã về hưu, mở phòng sản tư, chuyên môn nạo hút thai. Mỗi ngày, bà gom hài nhi lại, rồi ném xuống sông Tiêu”.

Việc làm của bà bác sĩ không phải “lương y như từ mẫu” vừa nêu đã khiến tôi viết bài này, kèm bài thơ dưới đây. Tôi không được phép phê phán Ngành Y khoa (Sản khoa) nói chung, mà chỉ lên án những bác sĩ thất đức như bà kia. Tôi làm theo Lời Chúa dạy là THƯƠNG NGƯỜI, nhất là trẻ thơ vô tội mà Chúa Giêsu rất yêu mến như Ngài dạy: “Ai muốn lên Nước Thiên Đàng thì hãy nên giống như trẻ thơ.”

PHÁP TRƯỜNG THAI NHI!!!

[Phan Văn Phước, Đức quốc, 26.5.2011]